"Có mấy ai nhớ về ngọn cỏ
Mọc vô tình trên lối ta đi."
Thơ Xuân Quỳnh

EM LÀ NGỌN CỎ!
"Có mấy ai nhớ về ngọn cỏ
Mọc vô tình trên lối ta đi"
Chỉ có anh và gío với mây
Để mỗi ngày đắp đầy ngọn cỏ.
Em mãi mãi sẽ là ngọn cỏ
Hứng sương đêm rớt vào lòng mình
Rồi bình minh giật mình thức dậy
Mãi đong đầy cỏ vẫn hôn mây.
Anh không làm gío đông quấy rầy
Lòng em lạnh lẽo , má không hây
Em mãi mãi cùng với gío mây
Quấn quýt bên nhau tựa trăng đầy.
Cho hương ngọn cỏ mãi ngất ngây
Gió với mây thơ ngây theo mãi
Ngày tháng dài sóng soãi bên nhau
Bao nhiêu ân tình mãi cùng trao.
Lời ru mây gió vẫn ngọt ngào
Mây vờn khẻ ,hồng trao môi thắm
Ngọn cỏ ơi vui lắm vậy sao?
Yêu nhau đâu khác thuở nào.
Cùng gữi, cùng trao ngập vào muôn lối
Dâng hết nghĩa đầy mỗi tối bên nhau
Em ơi đừng hỏi tại vì sao?
Gío với mây trao đầy ngọn cỏ....
Qui Nhơn 27/12/2017
Ảnh minh họa

